Chạy vào cơn mưa, sống nỗi buồn
Chật nghe tiếng mưa, cũng đang buồn
Tiếng mưa nào nề, như mắt ngay hướng sông lệ
Ừ thì cô đơn, cũng không tệ
Chẳng phải nhớ ai, thương ai tự tai
Đến đâu vội vàng, lướt qua êm đềm nhàm trắng
Giật mình trong đêm trôi vơi lạnh lẽo, vội tìm kỷ ức
Cần một hơi ấm, sau những nụ cười phùn vờ
Mặt trời bưng sáng, dồi dồi những vết
Thương đến chẳng phá hoàn nhau
Nói nói cười cười, những tim âm thầm dĩ mong
Thà rằng cô đơn chẳng yêu ai cả, để mình nhận ra
Nhiều người đang yêu cũng vẫn lạnh lẽo, cô đơn đấy mà
Chẳng buồn khi ngắm lại bước anh cũ
Vứt đi những thứ không thuộc về chẳng ai gần kề
Nắm lấy tay khi mình buồn đau
*