Bài hát: Tiêu Sầu / 消愁 - Mao Bất Dịch (Mao Buyi)
Dāng nǐ zǒu jìn zhè huānlè chǎng
Khi người bước vào cuộc vui này
Bèi shàng suǒyǒu de mèng yǔ xiǎng
Gồng gánh những mộng tưởng trên vai
Gèsè de liǎn shàng gèsè de zhuāng
Mang mặt nạ rồi lại trang điểm
Méi rén jìdé nǐ de múyàng
Chẳng còn ai nhớ đến bộ dạng của người
Sān xún jiǔguò nǐ zài jiǎoluò
Hết ba tuần rượu người vẫn ở trong góc nhỏ
Gùzhí de chàngzhe kǔsè de gē
Cố chấp cất lên khúc đắng cay
Tīng tā zài xuānxiāo lǐ bèi yānmò
Nghe lời ca chìm vào nơi huyên náo
Nǐ ná qǐ jiǔbēi duì zìjǐ shuō
Người nâng chén rượu tự nhủ với mình
Yībēi jìng zhāoyáng yībēi jìng yuèguāng
Một chén kính ánh nắng một chén kính ánh trăng
Huànxǐng wǒ de xiàngwǎng wēnróule hánchuāng
Dẫn lối tôi trở về, sưởi ấm khung cửa hiu hắt
Yúshì kěyǐ bù huítóu dì nìfēng fēixiáng
Như thế mới không ngoảnh lại mà ngược gió bay cao
Bùpà xīntóu yǒu yǔ yǎndǐ yǒu shuāng
Chẳng sợ mưa giăng trong lòng, sương lấp tầm mắt
Yībēi jìng gùxiāng yībēi jìngyuǎn fāng
Một chén kính cố hương, một chén kính viễn xứ
Shǒuzhe wǒ de shànliáng cuīzhe wǒ chéngzhǎng
Dạy tôi lương thiện, thôi thúc tôi trưởng thành
Suǒyǐ nánběi de lù cóngcǐ bù zài màncháng
Cho nên con đường Nam Bắc từ đó không còn dài đằng đẵng
Línghún bù zài wú chù ānfàng
Linh hồn cũng thôi không lang bạc
Zao dong bu an de zuo shang ke
Ghế khách xao động chẳng yên
Zi yi wei shi di biao yan she
Tự nhủ cứ vững vàng mà biểu diễn
Wei zhuang zhe wu dao zhe pi pei zhe
Diễn kịch hát ca rồi lại mệt lã
Ni na qi liu bei dui zi ji shuo
Người nâng chén rượu nói thầm với chính mình
Yībēi jìng zhāoyáng yībēi jìng yuèguāng
Một chén kính ánh nắng, một chén kính ánh trăng
Huànxǐng wǒ de xiàngwǎng wēnróule hánchuāng
Dẫn lối tôi trở về, sưởi ấm khung cửa hiu hắt
Yúshì kě yǐ bù huí tóu dì nì fēng fēixiáng
Như thế mới không ngoảnh lại mà ngược gió bay cao
Bùpà xīntóu yǒu yǔ yǎndǐ yǒu shuāng
Chẳng sợ mưa giăng trong lòng, sương lấp tầm mắt
Yībēi jìng gùxiāng yībēi jìngyuǎn fāng
Một chén kính cố hương, một chén kính viễn xứ
Shǒuzhe wǒ de shànliáng cuīzhe wǒ chéngzhǎng
Dạy tôi lương thiện, thôi thúc tôi trưởng thành
Suǒyǐ nánběi de lù cóngcǐ bù zài màncháng
Cho nên đường đời từ đó không còn dài đằng đẵng
Línghún bù zài wú chù ānfàng
Linh hồn cũng thôi không lang bạc khắp nơi
Yībēi jìngmíng tiān yībēi jìng guòwǎng
Một chén kính tương lai một chén tiễn quá khứ
Zhīchēng wǒ de shēntǐ hòuzhòngle jiānbǎng
Chống đỡ cơ thể này,nâng bờ vai vững chắc
Suīrán cóng bù xiāngxìn suǒwèi shāngāo shuǐ cháng
Dù cho trước nay chưa từng tin vào cái gọi là núi cao sông dài
Rénshēng kǔ duǎn hébì niànniànbùwàng
Đời người quá ngắn ngủi, hà tất phải nhớ mãi chẳng quên
Yībēi jìng zìyóu yībēi jìng sǐwáng
Một chén kính tự do, một chén kính cái chết
Kuānshù wǒ de píngfán qūsànle míwǎng
Tha thứ cho sự tầm thường của ta, xua tan mọi hoang mang
Hǎo ba tiānliàng zhīhòu zǒng shì lǎocǎo lí chǎng
Được thôi, sau khi trời sáng ai cũng vội vã rời cuộc vui
Qīngxǐng de rén zuì huāngtáng
Kẻ thanh tỉnh nhất là kẻ hoang đường nhất
Qīngxǐng de rén zuì huāngtáng
Kẻ thanh tỉnh nhất là kẻ mơ hồ nhất