Đêm năm xưa
Trăng chiếu rồi đau thốn
Trăng mấy mùa chưa tròn
Có người vợ hiền
Ngồi ôm con
Mà đôi mắt trong mỏi mòn
Bao xuân qua
Năm tháng chừng phối phá
Con lớn từ bao giờ
Mà chưa hề gặp mặt
Trăng chiếu rồi đau thốn
Người cha
Còn dặn khổ giữ quê nhà
Đêm hôm nâu
Nghe tiếng gà lạng xa
Thấp thoáng ba mẹ ra
Chưa trống con
Tóc đã bạc phơ phơ
Mặt đã nhọa bơ vơ
Lưng đã còng hớn xưa
Rào cháu đời đơn sơ
Bao nhiêu năm
Xương triệu nàng đôi vơi
Làm lũ cả một đời
Giờ trong tay
Đưa cháu nhỏ thơ ngây
Mơ bóng người con trai
Rồi cất tiếng ở ru hơi
*
*
*
*
*