Thiên lý ơi em có thể ở lại đây không?
Biết chẳng ai chờ em uống rau
Dù có đến lắm em
Thiên lý ơi em chỉ muốn ngồi bên anh thôi
Nắm tay đi chẳng làm sao em
Sao nói ra đừng nói em ơi
Ngày hôm nay về trung gian đẹp như tranh
Vì mình dòng phong quen cả thế giới gần bên anh
Nói đến trên nhà kia yêu thương đời
Mà nhà học vui vơ về tình đôi em ơi
Ngày hôm nay là cô bé tuổi đông mới
Vậy mà sao đã lên trời anh bắt mặt phải cười
Chẳng gì sẽ xứng đáng thêm thôi vì người mà hát tôi sang thề
Anh bước về khu nhà khó đô
Có trăm điều khó
Muôn linh thành phố
Muôn linh tập cấu
Sao cho bụng em nò Thế vợ cưng
Vương vơ đã lớn Em lại nhớ
Nhớ
Cỡi đêm em
Thế lý ơi em có thể ở lại đây không
Biết trong ngoài trời mưa sông
Yêu có đất em
Giờ quên cho anh ngay thôi
Con mơ bóng tên vỡ một tình xưa đã đất nơ
Ngày thức cơn mưa anh mong lòng thêm bắt lương
Bộ trời nào bận mật lòng giờ kết tay năm nay
Bao ngoài khắp đêm nghe anh lời liêng
Anh ưa buồn về những khu điều khó đo
Có trong điều khó
Muốn hình thành cô đơn
Cô hình sơ cho mùa hình
Thế thơ án án
Vùng vỡ lá Tớ đứng yên lại nhớ
Đừng lo
Còn đừng nghe
Bất vọng đợi nón dối
Ơi em có thể ở lại đây không?
Yên chân hoàn trời mưa rông,
nhiều cơn đớn lắm em
Thăng tiên lý hát đi là chỉ mong người bình yên thôi
Nói nghe như chẳng ngủ ngon,
xin nói xin lỗi mỗi lần
Người là giấc mơ phiêu bầu
Nằm lên như là gió đông,
đêm lạnh giông sâu
Giờ trời làm em thêm hồng
Một người hương yên anh khói nghe lòng
Chời ngàn thờ trời chúng ta dành cho anh ơi em có thể ở lại đâu
Biết rằng hoài vời mưa rông nhiều cô đơn lắm
Ta biết rằng đi ơi em chỉ muốn hồn dành đi
Lòng tay như tràn bóng bôi xôi ngói trái lòng đôi