Thành phố nào nhớ không anh
Nơi chung mình tìm phút êm đềm
Thành phố nào vừa đi đắng mỏi
Đường quanh có quyền công thông già
Chiều đan tay nghe nắng chân hòa
Nắng hôn nhẹ làm hồng môi em
Mắt em buồn trong sương chiều
Anh thấy đẹp hơn
Một sáng nào nhớ không anh
Ngày Chúa nhận ngày của riêng mình
Thành phố buồn nắm nghe khói tỏa
Người lỡ thưa chim dưới sương mù
Quỳ bên nhau trong gỗng dao đường
Tiếng kinh cầu rệt mộng yêu đương
Chúa thương tình sẽ cho mình mãi mãi gần nhau
Rồi từ đó về cạnh xa duyên tình thế nhạt nhòa
Rồi từ đó trốn phong ba
em làm giấu
Đã người ấm thầm anh tí thương đời Đau buồn em khóc chia phôi Anh về không gỡ kỷ niệm tim vui
Thành phố buồn lãm tơ vương Cơn gió chiều lạnh bút tâm hồn Và con đường ngày xưa lá đổ
Giờ không anh rồi đã u buồn Giờ không anh hoang vắng phố phường
Tiến chung chiều,
chầm chầm thế lương
Tiến đưa người,
quên nuôi đôi
Quên cả tình yêu
Mệt mộng yêu nương,
chúa thương tình
Sẽ cho mình mãi mãi gần nhau
Rồi từ đó vì cách xa
Rồi từ đó
vì cách xa
Ưm thầm anh tí thương đời,
Đau buồn em khóc chia phôi,
Anh về cung cấp kỷ niệm thiên vui.
Thành phố buồn lãm tơ vương
Cơn gió chiều lạnh bút tâm hồn
Và con đường ngày xưa lá đổ Giờ không anh xoài đá u buồn
Giờ không anh hoang vắng phố phường Tính chuông chiều trầm trầm thê lương
Tiến đưa người quên nuôi đôi,
quên cả tình yêu
Giờ không anh hoang vắng phố phường,
tiếng trông chiều chầm chầm thê lương
Tiến đưa người quên nuôi đôi,
quên cả tình yêu.