Ơi con nhãn, làm sao biết con nhãn nó về đâu
Ơi lục bình, nào ai biết nó trôi đến nơi đâu
Ơi còn tôi, mình anh thương nhớ đến một người
Ngồi đây cứ thang vấn thơ dài, trách cho duyên tình sao qua đắng cài
Em giờ xa chốn quê, ở nơi đô thành vui cùng người ta
Ơi đêm lạnh, làm sao biết cái lạnh đến từ đâu