Thôi bé thơ, con thường hay hỏi
Quên là gì mẹ ơi
Mẹ ôm im vô nhà đầu con
Rồi mẹ mỉm mỉm cười
Mẹ nói sau này lớn lên
Con của mẹ sẽ hiểu thương
Rồi một ngày kia không chờ không đợi
Trên con đỏ dậy chơi chiều đôi
Mẹ cùng chúng tôi quê ngoài tìm về
Mãi mê nhìn hàng vừa nước chen nhau
Ôm sát hai bờ sông xanh mứt ngọt màu
Lòng rộn ràng sao suy nào nào
Quang hôn xuống cánh phượng buồn cha giết
Chào chạc sông xa chán dòng
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*