Phố đêm,
đèn mơ sẵn sẵn
Màu trắng như phi sáo vối
Đầu ngủ yên
Phố đêm,
nhiều lần suy tư
Nghĩ nhớ còn trong đời
Những ngày xa xưa ấy
Mây đen làm ủa trái về Cho nên
còn tiếng say lện
Chương thềm ngàn lời phu phơ Vì người hãy mơ dòng đời như thơ
Nhớ ngày nào hoa nắng ngủ trên cây Cương lá phàng ủa tàn
Mây bơ phơ bay khắp nẻo vô tình Cho người yêu ước mơ
Người đi khai phá nét kiều xa Tùy lửa khách xa nhà
Mà vẫn luôn yêu đời Bằng câu ca tiếng cười
Tìm vui trong giấc mơ Dù bận khoảng trước ngờ
Phố đêm,
lạc loài hướng yêu
Chìm đắm như hàng cây xa lạnh ướp mềm
Phố đêm,
chờ người phóng xương Xa cách từ lâu rồi
Có niềm riêng hay ước
Cho tôi mười ngón thiên thần
Để tôi rìu người tôi yêu Rìu người không yêu Và người chưa yêu
Nhớ ngày nào hoa nắng ngủ trên cây Cương lá phàng ủa tàn
Mây bơ phơ bay khắp nẻo vô tình Cho người yêu ước mơ
Người đi khai phá nét kiều xa Tùy
lửa khách xa nhà Mà vẫn luôn yêu đời
Bằng câu ca tiếng cười Tìm vui trong giấc mơ Dù bận khoảng trước ngờ
Phố đêm,
lạc loài hướng yêu Chìm đắm như hàng cây xa lạnh ướp mềm
Phố đêm,
chờ người phóng xương Xa cách từ lâu rồi Có niềm riêng hay ước
Cho tôi mười ngón thiên thần
Để tôi rìu người tôi yêu Rìu người không yêu Và người chưa yêu
Để tôi
Dìu người tôi yêu
Dìu người không yêu
Và người chưa yêu