Thương em, anh thương hết lòng,trách cho số phận anh nghèo lòng đông.Ai từng đã nói bên tôiGiờ đây cũng đã bỏ đi thật rồiNgười giờ êm ấm cao sángLàm sao nhớ đến mong kế hẹn nàyGiờ người đi bên người taAo dài nhung gắm đêm xinh xắc ngọc ngàngĐời người một kiếp nhận xin những đau thế giữ em ở bên mìnhVì nghèo bạc trắng đôi tay nên giờ đành phải nhìn em vui bên ngườiĐành đứng nhìn từ xa,thầm mong em sẽ âm thêm nụ laCòn về số phận đời tôi,đành ôm ký niệm suốt một đời nàyNgồi cằn bờ sông lặng nhìn cô nhân bước đi theo chờTương lai nếu có chẳng bayNgười ấy không thương mong em quay về bayMột mình ngồi giữa đêm thâu nhớ từng kỷ niệm từ thoáng ban đầuĐời người một kiếp nhận sinh nhìn đâu thế giới em ở bên mìnhNhưng đâu thể giữ em ở bên mìnhVì nghèo bạc trắng đôi tayĐành giờ đành phải nhìn em vui bên ngườiGiờ đành đứng nhìn từ xaThầm mong em sẽ ôm em lô laCòn về số phận đời tôiĐành ôm ký niệm suốt một đời nàyAnh mong em sẽ ấm êm,sẽ không phải ôm đắng cay muộn phiềnTừng tình ta quá đắng cay,thôi thì anh giữ cho riêng anh vềĐời người một kiếp nhận sinh,nhưng đâu thể giữ em ở bên mìnhSao thế giới em mỡ bên mìnhVì nghèo bạc trắng đôi tayNên giờ đành phải nhìn em vui bên ngườiGiờ đành đứng nhìn từ xaThầm mong em sẽ ấm em hôn lắmCòn về số phần đời thôiĐành ôm kỷniệm suốt một đời đâyCòn gì suốt phận đời tôiĐành ôm kỷ niệm