Dừng núi giang bay nối lại biển xaTa đi vòng Tây Luân Mãi để nối sơn HàMặt đất bao la anh em ta vềGặp nhau mình như bão tóc quay cuồng trời rồngVà tay ta nắm nối tròn một vòng Việt NamCó nơi gió đêm vui đôi ngàyRồng bão đất con tim đồng loàiDành tình người trong ngày mớiThành phố nơi thôn xa vơi vơiNgười chết nơi linh thương vào đờiVà nụ cười nơi trên môiTừ Bắc vô Nam nội liền nắm tay,ta đi từ Đồng Hoàng Phu vượt hết núi đồi.Vườn tháp treo đeo tay ta vượt đèo,từ quê nghèo lên phố lớn nắm tay.Nội liền biển xanh sông gấm,lội liền một phòng tự xin.Cơn gió đêm khui đôi ngày,sông máu lên thôn chinh đồng lành.Mình người trong ngày mới,thành phố nỗi thuần xa vơi vơiNgười chết nỗi linh thương vào đời và nụ cười nở trên môiTừ Bóc, phố Nam, nỗi liền nắm tayTa đi từ Đồng Hoàng Phú vượt hết nuôi đờiVượt khắp treo *,tay ta vượt đèoTừ quê nghèo lên phố lớn nắm tayNỗi liền biển xanh, sông gấmNỗi liền một vòng từ xinThành phố nỗi thôn xa vơi bệnhNgười chết nỗi linh thương vào đờiVà nụ cười tỡ trên môiTừ bóng vô nam nổi liền nắm tayTa đi từ đồng hoang phu vượt hết nuôi đồiVượt tháp treo leo tay ta vươn bèoTừ quê nghèo lên phố lớn nắm tayNổi liền biển xanh sông gầmNổi liền một vòng tự dinhBiển xanh sông gầmNơi liền một ông tự sinh