Gió chiều nay đưa câu ru xa vắng
Hình nhà xưa giờ chỉ còn bên nắng
Tiếng bà ru này thành rí vang
Giáng hào gầy hình bóng mãi đợi chờ
Ngày thờ dạy con vô tư chẳng hay Ba đã hy sinh cả đời cho con lớn
Từng vương chữ ba dạy con mỗi ngày Cuốn sổ cuối nhật ký còn trên tay
Bà ơi con nay khôn lớn mà không kịp
trở về Lời ru em giờ hóa giấc mơ xa
Con xin lỗi chưa một lần báo đáp Chưa
một lần nói hết yêu thương của chính mình
Bây giờ đây ký ức buồn tan nát
Chỉ còn trong gió tiếng gọi bà ơi
Xa thật xa con nhớ bà trong giấc mơ
Tim xót xa nghe tiếng ru vẫn ngấn ngừa
Bao năm tháng con may mứt trên con đường xa
Quên mất rằng bà vẫn mong chờ nơi ấy
Giờ ngoanh lại chỉ còn ký ức này Tiếng gọi bà giờ tan giữa hư vô
Bà ơi bà ơi con hối tiếc muốn đợi Bà ơi bà ơi con chẳng kịp nói lời
Bà ơi con nay trước thanh mà lòng tan vỡ
Môi giấc mơ vẫn thay bóng bà về bên con
Còn nhớ mãi những ngày thơ êm mãi
Giọng bà ru chán chưa đầy yêu thương
Giờ xa xóm bóng giăng dần phai mãi
Trưởng thành rồi thay thiếu mất phòng tay
Thóa con thơ nghe tiếng bà trong gió
bay Nay bơ vơ con gọi bà giữa đêm dài
Nếu có thể quay ngược thời gian con sẽ về ôm bà
thật chặt Sẽ nói ra ngàn lời con chưa kịp thôi
Nhưng tất cả giờ đã trở nên quá xa
Bà ơi con mang nỗi đau suốt đời Vì
chưa một lần được nắm lấy tay người
Những yêu thương con vẫn giữ lặng lẽ
Chẳng kịp trao thành vết sức hôn ngùi
Giờ đây trên mỗi bước con đi Vẫn thay bóng bà dõi theo con từng ngày
Dẫu trăm năm dẫu đời còn có đôi Bà vẫn là vĩnh hàng trong tim con
Xa thật xa con nhớ bà trong giấc mơ
Bà ơi,
bà ơi, con hối tiếc muôn đời
Bà ơi, bà ơi, con chẳng kịp nói lời
Bà ơi, bà ơi, trong mơ con tìm tới
Bà ơi, bà ơi, xin đừng rời xa con