Mấy ai được may mắn
hạnh phúc bên cạnh lâu dài
Thầm nghĩ là tương lai
mà sao nay thấy em với ai sánh đôi
Từng lời đã hứa em cứ quên đi anh sẽ thôi đợi
Anh không buồn em đâu (và) vui vì khi thấy
(Người) đến chốn nao bình yên
Nỗi đau giờ ai thấu đặt hết hy vọng sai người
Thì dù là cố gắng đến mấy cũng thành không
Nhưng nào ai hiểu rằng
trái tim luôn tương tư vì lòng trót tin
Bất chấp yêu một ai dẫu đúng hay là sai
Thì giờ cũng chẳng thể quay lại
Liệu rằng tổn thương có dễ lành không?
(Liệu) những kỉ niệm năm ấy có xóa được không?
Thế gian chẳng một ai ở bên một người
mãi mãi được khi duyên đã hết
Một đời cùng một người có lẽ là mơ
Thế nhưng lại cố chấp vẽ lên vần thơ
Trong khoảng trời thanh xuân của ta và người luôn vui
Dẫu chẳng thể nào cùng nhau đi tiếp
Nỗi đau chẳng ai thấu dốc hết tin yêu sai người
Thì dù là cố gắng đến mấy cũng thành không
Nhưng nào ai hiểu rằng trái tim
luôn tương tư vì lòng trót tin
Bất chấp yêu một ai dẫu đúng hay là sai
Thì ngày sau chẳng thể có nhau
Liệu rằng tổn thương có dễ lành không?
những kỉ niệm năm ấy có xóa được không?
Thế gian chẳng một ai ở bên một người
mãi mãi được khi duyên đã hết
Một đời cùng một người có lẽ là mơ
Thế nhưng lại cố chấp vẽ lên vần thơ
Trong khoảng trời thanh xuân của ta và người luôn vui
Dẫu chẳng thể nào cùng nhau đi tiếp
Thêm bao lâu để mình lại yêu thêm ai
Không thêm đau và cũng chẳng có nước mắt
Những thứ qua rồi hãy xem như bài học cho nhau
Liệu rằng tổn thương có dễ lành không?
(Liệu) những kỉ niệm năm ấy có xóa được không?
Thế gian chẳng một ai ở bên một người
mãi mãi được khi duyên đã hết
Một đời cùng một người có lẽ là mơ
Thế nhưng lại cố chấp vẽ lên vần thơ
Trong khoảng trời thanh xuân của ta và người luôn vui
Dẫu chẳng thể nào cùng bước ngày sau