Thôi thường, ám trí đàn ông, già không thú phận, lông nhông làm gì
Người đời, tỏ vẽ kinh khí, cười che trách cứ so bị thiệt hơn
Cháu già, lại gầm có non, ý nghĩa câu ấy chẳng thống chút nào
Thật là, nghịch lý làm sao, cháu già sáng dùng còn đâu mua
Không nên xử ép một đàn, chỉ còn trả lời, sao ăn có già
Có già, gặm mãi thanh má, muốn sống trường thò, phải là có non
Mong đời to chút lòng son, chưa nên đổ kỳ