Một mùa thu đã qua đi, em đâu hay biết thu tàn
Mà lòng còn đáng say,
vui với ai
Có những lúc anh ước mơ,
mơ đời chúng ta không rời
Trong cơn say em vội vàng đã lãng quên
Và rồi em đã quên đi,
quên đi câu nói hôm nào Nhìn cuộc tình ngán ngớ,
nhưng ta rời
Nếu lúc trước em nói ra,
anh không xót xa đi em về Anh mong tiền ăn ăn,
và lãng quên chiều thu
Người già đi mãi mãi,
bỏ lại anh với trời Mùa thu xưa đã cuốn,
lá rưa phong trên lối đê Tiếng mưa rơi lạnh lùng,
xóa tan đi cuộn tình Chiều hoàng vôn tu tím,
khói sương chiều mơ bóng ai Ngồi trong đêm khuya vắng,
giọt sương vương mắt buồn Vâng chân xưa in bóng,
lối cô đơn trên lối về Biết em xa thật rồi,
đã vội vãi trong đời,
mùa xưa vô dụ trên con đường em bước đi
Và rồi em đã quên đi,
quên đi câu nói hôm nào Nhìn cuộc tình ngán ngớ,
nhưng ta rời
Nếu lúc trước em nói ra,
anh không xót xa đi em về Anh mong tiền ăn ăn,
và lãng quên chiều thu
Người già đi mãi mãi,
bỏ lại tôi với trời Mùa thu xưa đã cuốn,
lá rưa phong trên lối về
Khiếp mưa rơi lạnh lùng,
xóa tan đi cuộn tình Chiều hoàng vôn tu tím,
khói sương chiều mơ bóng ai
Ngồi trong đêm khuya vắng,
giọt sương vương mắt buồn Vâng chân xưa in bóng,
lối cô đơn trên lối về
Viết em xa thật rồi,
đã vội vãi trong đời,
mùa xưa vô dụ trên con đường em bước đi
Người già đi mãi mãi,
bỏ lại tôi với trời Mùa thu xưa đã cuốn,
lá rưa phong trên lối về
Khiếp mưa rơi lạnh lùng,
xóa tan đi cuộn tình Chiều hoàng vôn tu tím,
khói sương chiều mơ bóng ai
Ngồi trong đêm khuya vắng,
giọt sương vương mắt buồn Vâng chân xưa in bóng,
lối cô đơn trên lối về
Viết em xa thật rồi,
đã vội vãi trong đời,
mùa xưa vô dụ trên con đường em bước đi
Viết em xa thật rồi,
đã vội vãi trong đời,
mùa xưa vô dụ trên con đường em bước đi