Nhiều chuyện xảy ra,
xòa đi mặn mà
Buổi chiều tháng ba,
mưa rơi tâm ta
Lừa lọc trái tim,
quyết tâm nhận chìm
Cuộc tình lặng im,
trở nên tan biến
Em rằng có vạc yên định,
muốn tìm cho bản thân mình
Nữa cuộc đời chân chính,
cho em bầu trời lung linh
Em phải sống thật yên bình,
ta bỏ lỡ chừ gia đình
Tình cảm của anh không xứng để em đàng kinh
Anh cứ lặng nhìn đằng xa
Mong ngóng em về ngôi nhà
Hai ta đã từng thiết tha
Đừng niu mỗi khi gục ngà
Em đi để lại khoảng trống
Mênh mông giữa trời gió lồng
Anh phải chìm trong cơn gióng
Bắt con sao quá nhẫn tâm
Em sẽ có người cây vai
Anh vẫn một mình trống trài
Không muốn kỷ niệm ua phai
Chấp tay anh xin nhận lại
Em giống như một khoảnh khắc
Tùng tăng giữa trời đắng vàng
Còn chân anh như đông bằng
Gục ngã không thể thắng bằng
Người đã cất bước xa đi trăng màng
Vội vàng sáng trăng
Em nói ra câu phố phàng
Em rằng có và quyết định
Muốn tìm cho bản thân mình
Nữa cuộc đời chân chính
Cho em bầu trời lúng linh
Em phải sống thật yên bình
Ta bỏ lỡ chừ gia đình
Tình cảm của anh không xứng để em đàng kinh
Anh cứ lặng nhìn đằng xa,
mong ngóng em về ngôi nhà
Hai ta đã từng thiết tha,
đừng niu mỗi khi gục ngà
Em đi để lại khoảng trống,
mênh mông giữa trời gió lồng
Anh phải chìm trong cơn gióng,
bắt con sao quá nhẫn tâm
Em sẽ có người cây vai,
anh vẫn một mình trống trải
Không muốn kỷ niệm ua phải chấp tay
Anh xin nhận lại
Em giống như một khoảnh khắc
Tung tăng giữa trời đắng vàng
Còn chân anh như đông băng
Gục ngã không thể tháng băng
Anh cứ lặng nhìn đằng xa
Mong ngóng em về ngôi nhà
Hai ta đã từng thiết tha
Nâng niu mỗi khi gục ngà
Em đi đê lại khoảng trống
Mênh mông giữa trời gió lồng
Anh phải chìm trong cơn gióng
Bắt công sao quá nhanh tâm
Em sẽ có mười cây vai
Anh vẫn một mình trong trại
Không muốn kỷ niệm úa phai
Chấp tay anh xin nhận lại
Em giống như một khoảnh khắc
Tùng quăng giữa trời đắng vàng
Còn chân anh như đông bằng
Gục ngã không thể thắng bằng
Còn chân anh như đông bằng