Đêm lại nghe tiếng kinh vân
Dưới bóng trăng mưa hồ mà ngỡ
Chuồng chùa xa có ai ngân
Sáu trăm năm ta còn đợi chờ
Thà là một ngõa hoa khô giữa rộng vòng yêu
Này hà độc bước thiên thu quen tháng ngày phòng lưu
Một thời tình yễu phù thế nay vắng bóng dài nhận hoang phê
Hồng hạc bay dưới chân mây
Gió đông lấy hoang tuyên lạnh đầy
Từ nơi đây hẹn ước hoa mây Khuế mi cây ta lạc nhau nào đâu có hay
Nguyện hòa đầy áo hoa đầy Pháo hoa khai những người chẳng thấy
Vậy là từ đây chẳng thể bên nhau nữa sao người ơi
Trần Giang từ chối trần sắc này lên ta ly khai Để đệ ngục mở
lỗi nhẵn cho nhân một câu là bên ta biết ai Mạnh ba đâu biết bao
nhiêu trong tình cũng không làm ta quên đi em Lương hồi vãng
kiếp kiếp nào tay hợp thì nói để ta kiên trì xem Đông Tây Nam
Bắc Du Sơn Quảng Thủy ta và đầu lữ còn gì mà chưa từng ngắm nhìn
xuân sắc Thưởng thức mây tự xây trần tắm kiếp hoang lạc ở bên
dương thọ mệnh đã hết Để trong thức hại của nhau là một đạo
tan hôn Ai chờ chần chết thiên kiếp đến không thể nào trống lửa
Lại can khôi ơm lệ nghe tiếng kinh văn dưới bông trắng mơ hồ mà ngỡ
Trường chùa xa có ai ngân sáu trăm năm ta còn đợi chờ
Thà là một đoá hoa khô giữa dòng vòng yêu
Này hạ độc bước thiên thu quên thắng ngày phòng lưu
Một thời tình nghĩa phù thề nay vắng bóng dài nhờn hoang phê
Hồng hạc bay dưới chân mây Gió đông lấy hoang tuyên lạnh đầy
Từ nơi đây hẹn ước
hoa mây Khóe mi cây ta lạc nhau nào đâu có hay
Nguyện hòa đầy áo hoa
đầy pháo hoa khai những người chẳng thấy Vậy
là từ đây chẳng thể bên nhau nữa sao người ơi
Hồng hạc bay dưới chân mây Gió đông lấy
hoang tuyên lạnh đầy Từ nơi đây hẹn ước
hoa mây Khóe mi cây ta lạc nhau nào đâu có hay Nguyện
hòa đầy áo hoa đầy pháo hoa khai những người chẳng thấy
Vậy là từ đây chẳng thể bên nhau nữa sao người ơi