Đêm...
Đêm trắng đêm trong đèn tôi viết những chuyện xưa bọn mình.
Ngày anh với tôi
như hình với bóng kết thân đôi đầu xanh.
Nhớ nhau khi bình minh, gối tay nhau tàn kênh.
Nhìn đời bằng ánh mắt chân tình sáng lõng lành.
Vào đời bằng tiếng hát chân thành,
nhớ không anh,
nghĩ gì lá xa cành.
Thời gian thăm thoát thôi đưa tuổi thơ ấu còn đâu nữa.
Mỗi người một nơi xa xôi càng thêm nhớ thương thương nhớ khôn lường.
Giờ còn một vòng gửi tròn em ước mong.
Biên biệt một bóng đêm từng cơn gió đông.
Anh nhớ tôi mong khi lá thủ vàng bao lần rơi ai biết không.
Tôi nhớ anh
như người yêu nhớ những
buồn vui cuộc đời.
Đường ai nấy đi,
hai người hại lối tiếc thương nhau mà chi.
Âu thơ đi về đâu,
đế mưa bay mùa ngầu.
Lòng mình thì muốn yêu ân tình mãi anh ơi.
Mà đời là suối nước vô tình vẫn êm trôi.
Tiếc gì cũng qua rồi.
Thời gian thăm thoát thôi đưa tuổi thơ ấu còn đâu nữa.
Mỗi người một nơi
xa xôi càng thêm nhớ thương thương nhớ khôn lường.
Giờ còn một vòng gửi tròn em ước mong.
Biên biệt một bóng đêm từng cơn gió đông.
Anh nhớ tôi mong khi lá thủ vàng bao lần rơi ai biết không.
Tôi nhớ anh
như người yêu nhớ những
buồn vui cuộc đời.
Đường ai nấy đi,
hai người hải lối tiếc thương nhau mà chi.
Âu thơ đi về đâu,
đế mưa bay mùa ngầu.
Lòng mình thì muốn yêu ân tình mãi anh ơi.
Mà đời là suối nước vô tình vẫn êm trôi.
Tiếc gì cũng qua rồi.
Âu thơ đi về đâu,
đế mưa bay mùa ngầu.
Lòng mình thì muốn yêu ân tình mãi anh ơi.
Mà đời là suối nước vô tình vẫn êm trôi.
Tiếc gì cũng qua rồi.