Tôi và em,
hai đứa hai nhà sát bên
Chiều nào tôi cùng đến đón đưa em trên con đường làng thân quen
Mong giờ tan trường đến,
trông óng sang tìm răng em
Áo dài em trong màu trắng tinh khôi về son môi màu cánh sen
Ngày ta tung tăng dưới áng mây hồng
Bờ dừa cắt trắng hơi có siêu lòng
Hò hèn với đêm chuyện trò ngắm trăng
Và ngày tháng đó đâu nào có hay
Ngày người đi hoa vàng ép trên vần thơ
Vẫn chưa tròn
Vội bóng khuất ra trong nắng chiều
Nỗi nhớ răng đầy trốn đá
Em quên đi tôi rồi
Cô gái tôi yêu ngày nào
Em đã đi không lời chào
Chẳng còn nhớ thương tôi
Em quên đi tôi rồi
Ông nhớ thương trong mùa màn
Lá húa rơi trong chiều tan
Người về trốn xa rồi
Rời xa thành phố
Lang thang khắp ngôi trần trời
Cô đơn giữa nơi biên người
Bầu bàn cùng gió với mây
Tôi chưa quên được em
Lâu nay vẫn chưa quên được
Đôi khi nhớ em vô vàng
Vài người vẫn hay nhắc tên
Này tôi hay được tin,
em đã có ai trong đời
Em đã ấm êm bên người,
một người mà không phải tôi
Và đến sau cùng,
bọn mình chẳng thể đến đường
Đoạn đường hôn vắng mình tôi,
hai ta chẳng thể xánh đôi
Em quên đi tôi rồi,
cô gái tôi yêu ngày nào
Em đã đi không lời chào,
chẳng còn nhớ thương tôi
Em quên đi tôi rồi,
ông nhớ thương trong mùa màn
Lá hố rơi trong chiều tan,
người về trốn xa rồi