Bước trên đường về, anh thường nhớ em âm thầm
Nhớ bao hẹn thề xưa êm ấm
Những trưa hè, tình dâng lên đắm say vô bờ
Em nói bằng tiếng thơ mong chờ
Tiếng yêu ngày nào, cho anh nhớ em tơi bời
Với bao ngọt ngào, ta vun rơi
Đã không còn, đường sự thơm nắng môi em hồng
Tan nát rồi, những kỳ hương đồng
Rồi ta sẽ bước chơi với, khi người quân xa trời
Sẽ hâm hối trong đêm mùa khơi
Sẽ thấy bóng tối, vây từng nỗi đau xanh ngời
Xa vắng rồi, những khi bên người