Chiều buông xuống cuối con đường quen
Anh lặng lẽ bước theo bóng em dịu mềm
Những điều muốn nói cứ mãi giấu trong tim
Như hương dạ lý ngủ quên giữa trời đêm.
Ngày qua tháng lại, anh vẫn đứng nơi này
Nhìn em cười nói mà lòng sao run rẩy
Chỉ mong một phút em ngoảnh lại nhìn anh
Để thấy tình cảm đã chất đầy mong manh.
Nhưng khoảng cách giữa chúng ta
Như đêm dài chưa thể tan ra
Anh gom hết những điều chưa *** nói
Hóa thành món quà
Anh tặng em bông hoa dạ lý hương
Nở về đêm như yêu thương thầm lặng
Dẫu chẳng nói ra mà vẫn luôn vấn vương
Là trái tim anh dành cho em, dịu dàng và chân thật.
Anh trao em hương hoa giữa bóng tối
Như lời yêu ngại ngùng chưa nói thành lời
Nếu một đêm em thấy mùi hương thoáng trôi
Xin biết rằng anh nhớ em rất nhiều.
Dưới ánh đèn phố, em khẽ bước bên anh
Gió vô tình cuốn mái tóc em mong manh
Chỉ một giây thôi anh ước được giữ lấy
Khoảnh khắc dịu dàng ấy, thật lâu trong vòng tay.
Nếu mai này em chẳng còn nơi đây
Anh vẫn giữ hoa trong ngăn trái tim này
Hương dạ lý sẽ nhắc anh không quên
Người con gái khiến trái tim anh gọi tên.
Anh tặng em bông hoa dạ lý hương
Để mỗi đêm khi hương bay trong gió
Em sẽ biết có một người đang vấn vương
Một tình yêu dù im lặng nhưng chẳng bao giờ bỏ.
Anh trao em hương hoa giữa bóng tối
Như lời mong em sẽ hiểu trái tim này
Nếu một đêm em thấy mùi hương thoảng bay
Xin tin rằng anh mãi thương em thôi.
Đang Cập Nhật
Đang Cập Nhật