Mây canh mây vàng rơi gió xuống Đường xa ra ngoài quốc phòng trần Bân khuân dạo bản đàn nắm củ Một chút ân tình gợi cô nhân Đêm gặp nhau nơi bên ước năm xưa Khi trăng khuya bắt đầu nhớ bóng Bên tầm vương trong một đêm sướng lạnh Rượu hoàng hóa nhấp càng dưới khoang đo Trăng đã lên cao trong giờ phút khi hẹn hò Em chờ tôi xóa dây nắng khuyên Để em ca nghe bài giảng ô hoài Tựa là tựa khổ đương Bảo kiếm sát phong mỹ lên đàn Dạo ra ngóng trong tình tràng nắm má canh Em luôn trong tình tràng gánh vàng gọn đào Manh trắng vàng lồng lỏng giữa trời cao Như cũng nắng tình với bài ca giả cô Đâm mạnh trăng đơn cuộn mình thấm đi giấc ngủ Trôi mái đầu xanh ốc tủ tấm chân thù Quên ca ngày mai sẽ cất bước đắng trường Bếp lửa tàn co ba đêm dài tắt liền Tiếng chim hót rộn ràng báo hiếu buổi bình Sương trắng bồng bền trên bốn mặt trường trang Giờ chưa tìm người đi kẻ ở Như một dần mây trôi đi không định Lửa khách lên đường cô lấy đúng nhìn theo Như chim trời lẽ bệnh Chim bay về nơi vô hoa đỉnh Trời xa đất làng Trong hoa mây khói bệnh bùng Kiếp gian hồ mỏi rốt phong su Một chiều qua bến lạnh Bóng mưa đen một nguyên Ba năm sau, anh mỏi gót phiêu linh có dịp về ngán bến cụ Chiếc đò xưa vẫn còn buôn eo dưới tàn cây cổ thù Nhưng cô gái năm xưa đã cất bước theo chồng Bên nước tiền gian danh lặng lẽ suối dòng Tôi đừng bao giờ nghe hồn chết lành Nhớ nhung hoài bài giá khổ hoài lăng Đường dù xa âm bương Xin đó đừng phủ nghĩa tàu hề Đêm luôn trong tinh bàng Ngày mỗi muôn như đá vòng phu vòng Phu vòng luôn trong tinh tràng Lòng sinh chớ phủ phàng Tiếng sao chi vô trên bến chiều quanh văn Tôi ngỡ tiếng ai ca hỏa lắng mấy cung đàn Tránh gió cuối mùa lá chết rung đầy sóng Trên cung đò nhỏ vấp bồng ấm lương Một thiếu khổ còn ngồi đáo Cất tiếng ca buồn áo nuốt đầy sương khô Cất tiếng ca buồn áo nuốt đầy sương khô Chàng là chàng cô hay Đêm tiếc nằm lắm nhung sông bay Việc bào thọ đó đầy sương về Duyên sắc cầm đừng lạ phai Thiếu phụ nhìn tôi rưng rưng đôi mắt lệ Ôi cô gái nằm xưa đã tài huế tài hồng Nhìn con đò trên sông nước mênh mông Tôi nghe tiếng đau buộc như mạnh tình tháng giờ Người yêu nay đã thiếu chồng Vẫn nhớ quên lòng bài giả cố bay lâu