Trên chuyến xe nằm nào về quê hương miền Tây
Có tôi em hai đừng được lá chút heo mây
Và người đi biệt trong một đêm rất yên bình
Chết một thời liệt oanh
Tôi chết theo nào nụng đẹp như thơ lá em Trắng tang trên trang đời lệ thầm khóe môi duyên
Một trời thương vào tim rồn lên mắt u huyền Môi trợt buồn đẹp thêm
Em ơi cho đến bây giờ tôi chưa thấy hay tình cười gặp em đến trong mơ
Hôm nay
trên chuyến xe buồn
em không nói tôi lạnh lùng ngồi ôm môi tình cơn
Ngồi ôm môi tình cơn
Người buông tay hồn cao vút oai linh
Một giai nhân còn theo khóc ân tình
Ta kiếp giang hồ ai đâu so sánh cho mình
Nàng yên bóng cuối,
đâu bước nhanh
Đêm chuyến xe ba người dệt lên đây bài ca
Áo tan trong trang đàn,
giờ vẫn trăng như hoa
Một người luôn thờ ơ mình thương mấy cho vừa
Ta có khi mơ làng đời hiên ngang liệt oanh,
chết cho con tim nàng,
dọ mau xuống tim anh
Để lòng không còn than đời không chút ân tình Suốt tuổi buồn ngày say
Tôi
chết theo nào,
đẹp như thơ lá em,
Trắng tang trên trang đời,
lệ thầm khóe môi rìa.
Một trời thương vào tim rồn lên mắt u huyền Môi trợt buồn đẹp thế
Em ơi cho đến bây giờ
Tôi chưa thấy hay tình cười gặp em đến trong mơ
Hôm nay trên chuyến xe buồn,
em không nói tôi lạnh lùng ngồi ôm mỗi tình cơm.
Người buồn tay hồn cao vước oai linh,
một giải nhân còn theo khóc ấn tình.
Ta kiếp giang hồ,
ai đâu xót cho mình
Và nàng yên bóng cuối đâu bước nhanh
Đem chuyến xe ba người dệt lên đây bài ca
Áo tan trong trang đài giờ vẫn trăng như hoa
Một người luôn thờ ơ mình thương mấy cho vừa
Dẫu lệ thầm mà mơ
Ta có khi mơ làng đời hiên ngang liệt oanh Chết cho con tim nàng
dọ mau xuống tim anh
Để lòng không còn than đời không chút ân tình Suốt tuổi buồn ngày xanh
Để lòng không còn than đời không chút ân tình Suốt tuổi buồn ngày xanh
Để lòng không còn than đời không chút ân tình,
suốt tuổi buồn ngày xanh.